垂白(一作白首)

唐代 杜甫
垂白冯唐老,清秋宋玉悲。江喧长少睡,楼迥独移时。 多难身何补,无家病不辞。甘从千日醉,未许七哀诗。
chuí bái féng táng lǎo   qīng qiū sòng bēi jiāng xuān cháng shǎo shuì   lóu jiǒng shí
duō nàn shēn   jiā bìng gān cóng qiān zuì   wèi āi shī