出沪

近现代 杨雪窗
水国波澜迥,客子逆流征。恼杀霜风劲,飒然秋叶惊。 烟尘发海渚,云物指江城。桐飘匝地黄,楼矗割天青。 背郭川途阔,斜日满西冥。万里诗肩瘦,经年草木荣。 迍邅七百日,胸次若为情。忆我初来时,逸态许豪英。 穷通在指掌,山岳眼中轻。闵行寓风雨,独步绕中庭。 囊空移斗室,蛰居养性灵。焉知忤有司,挥槌迫人行。 板壁为之摧,吞悲泪欲零。苍黄何所适,尘海泛孤萍。 浦东托羸质,一椽窥晓星。陆沉聊自遣,冷眼九衢灯。 谷鸟迁乔木,鸣兮求友声。楚天终一去,风动好梳翎。 孰能蓬牖下,搔首怆平生。
shuǐ guó lán jiǒng   liú zhēng nǎo shā shuāng fēng jìn   rán qiū jīng
yān chén hǎi zhǔ   yún zhǐ jiāng chéng tóng piāo huáng   lóu chù tiān qīng
bèi guō chuān kuò   xié mǎn 西 míng wàn shī jiān shòu   jīng nián cǎo róng
zhūn zhān bǎi   xiōng ruò wéi qíng chū lái shí   tài háo yīng
qióng tōng zài zhǐ zhǎng   shān yuè yǎn zhōng qīng mǐn xíng fēng   rào zhōng tíng
náng kōng dǒu shì   zhé yǎng xìng líng yān zhī yǒu   huī chuí rén xíng
bǎn wèi zhī cuī   tūn bēi lèi líng cāng huáng suǒ shì   chén hǎi fàn píng
dōng tuō léi zhì   chuán kuī xiǎo xīng chén liáo qiǎn   lěng yǎn jiǔ dēng
niǎo qiān qiáo   míng qiú yǒu shēng chǔ tiān zhōng   fēng dòng hǎo shū líng
shú néng péng yǒu xià   sāo shǒu chuàng píng shēng