初寒

宋代 陆游
我穷不自活,万事付天公。 今年寒苦晚,雾雨常蒙蒙。 虽逭裘褐忧,坐念疾病攻。 清夜喜不寐,万木号西风。 新霜才几何,瘴疠一扫空。 晓看乌臼林,已有数叶红。 微云时去来,寒日犹曈曨。 振衣起出户,一笑寻邻翁。
qióng huó   wàn shì tiān gōng  
jīn nián hán wǎn   cháng méng méng  
suī huàn qiú yōu   zuò niàn bìng gōng  
qīng mèi   wàn hào 西 fēng  
xīn shuāng cái   zhàng sǎo kōng  
xiǎo kàn jiù lín   yǒu shù hóng  
wēi yún shí lái   hán yóu tóng lóng  
zhèn chū   xiào xún lín wēng