出还

元代 邓雅
将归怀百感,及门愈悲酸。入室见虚位,痛哭惟凭棺。 穗帷起悲风,白日凄以寒。九泉不可作,长夜何漫漫。 月缺有时满,壁毁终难完。庄生自旷达,我独摧心肝。
jiāng guī huái 怀 bǎi gǎn   mén bēi suān shì jiàn wèi   tòng wéi píng guān
suì wéi bēi fēng   bái hán jiǔ quán zuò   cháng màn màn
yuè quē yǒu shí mǎn   huǐ zhōng nán wán zhuāng shēng kuàng   cuī xīn gān