出还

唐代 韦应物
昔出喜还家,今还独伤意。入室掩无光,衔哀写虚位。 凄凄动幽幔,寂寂惊寒吹。幼女复何知,时来庭下戏。 咨嗟日复老,错莫身如寄。家人劝我餐,对案空垂泪。
chū huán jiā   jīn hái shāng shì yǎn guāng   xián āi xiě wèi
dòng yōu màn   jīng hán chuī yòu zhī   shí lái tíng xià
jiē lǎo   cuò shēn jiā rén quàn cān   duì àn kōng chuí lèi