初过陇山途中,呈宇文判官

唐代 岑参
一驿过一驿,驿骑如星流。 平明发咸阳,暮及陇山头。 陇水不可听,呜咽令人愁。 沙尘扑马汗,雾露凝貂裘。 西来谁家子,自道新封侯。 前月发安西,路上无停留。 都护犹未到,来时在西州。 十日过沙碛,终朝风不休。 马走碎石中,四蹄皆血流。 万里奉王事,一身无所求。 也知塞垣苦,岂为妻子谋。 山口月欲出,先照关城楼。 溪流与松风,静夜相飕飗。 别家赖归梦,山塞多离忧。 与子且携手,不愁前路修。
驿 guò 驿   驿 xīng liú
píng míng xián yáng   lǒng shān tóu
lǒng shuǐ tīng   lìng rén chóu
shā chén hàn   níng diāo qiú
西 lái shuí jiā   dào xīn fēng hóu
qián yuè ān 西   shàng tíng liú
yóu wèi dào   lái shí zài 西 zhōu
shí guò shā   zhōng zhāo fēng xiū
zǒu suì shí zhōng   jiē xuè liú
wàn fèng wáng shì   shēn suǒ qiú
zhī sāi yuán   wèi móu
shān kǒu yuè chū   xiān zhào guān chéng lóu
liú sōng fēng   jìng xiāng sōu liú
bié jiā lài guī mèng   shān sāi duō yōu
zi qiě xié shǒu   chóu qián xiū