出郭

宋代 赵蕃
疏篱树树李花雪,野寺条条杨柳丝。春风收雨雨收后,白日变晴晴变时。 有馀不足无尽景,截长补短何限诗。烟霞痼疾句成僻,老矣折肱真得医。
shū shù shù huā xuě   tiáo tiáo yáng liǔ chūn fēng shōu shōu hòu bái   biàn qíng qíng biàn shí    
yǒu jìn jǐng   jié cháng duǎn xiàn shī yān xiá chéng lǎo   shé gōng zhēn