出郭

元代 许有壬
万虑攻催雪满头,还乡才得纵遨游。太行云尽青浮晓,洹水霜馀碧染秋。 渐老始知閒有味,此回真与世无求。溪山好处鸱夷满,况有风流老郡侯。
wàn gōng cuī xuě mǎn tóu   huán xiāng cái zòng áo yóu tài xíng yún jǐn qīng xiǎo huán   shuǐ shuāng rǎn qiū    
jiàn lǎo shǐ zhī xián yǒu wèi   huí zhēn shì qiú shān hǎo chù chī mǎn kuàng   yǒu fēng liú lǎo jùn hòu