出郭

宋代 孔平仲
出郭十里馀,苍莽迎远目。桑枝强峥嵘,榆柳已先秃。 谁言禾黍熟,饥鸟不满腹。平时想郊居,至此思邑屋。 北风吹层阴,冉冉白日速。及归已云暮,景色异初瞩。 去年十二月,踏雪兹往复。嗟今再见冬,回首如信宿。
chū guō shí   cāng mǎng yíng yuǎn sāng zhī qiáng zhēng róng   liǔ xiān    
shuí yán shǔ shú   niǎo mǎn píng shí xiǎng jiāo zhì      
běi fēng chuī céng yīn   rǎn rǎn bái guī yún jǐng   chū zhǔ    
nián shí èr yuè   xuě wǎng jiē jīn zài jiàn dōng huí   shǒu xìn   宿