除官行至昭应,闻友人出官因寄

唐代 杜牧
贱子来千里,明公去一麾。可能休涕泪,岂独感恩知。 草木穷秋后,山川落照时。如何望故国,驱马却迟迟。
jiàn lái qiān   míng gōng huī néng xiū lèi   gǎn ēn zhī
cǎo qióng qiū hòu   shān chuān luò zhào shí wàng guó   què chí chí