出关

唐代 韦庄
马嘶烟岸柳阴斜,东去关山路转赊。到处因循缘嗜酒, 一生惆怅为判花。危时只合身无著,白日那堪事有涯。 正是灞陵春酬绿,仲宣何事独辞家。
yān àn liǔ yīn xié   dōng guān shān zhuǎn shē dào chù yīn xún yuán shì jiǔ  
shēng chóu chàng wèi pàn huā wēi shí zhī shēn zhù   bái kān shì yǒu
zhèng shì líng chūn chóu 绿   zhòng xuān shì jiā