楚宫春慢

宋代 仲殊
轻盈绛雪。乍团聚同心,千点珠结。画馆绣幄低飞,融融香彻。笑里精神放纵,断未许、年华偷歇。信任芳春都不管,淅淅南熏,别是一家风月。 扁舟去后,回望处、娃宫凄凉凝咽。身似断云零落,深心难说。不与雕栏寸地,忍观著、漂流离缺。尽日厌厌总无语,不及高唐梦里,相逢时节。
qīng yíng jiàng xuě zhà tuán tóng xīn   qiān diǎn zhū jié huà guǎn xiù fēi   róng róng xiāng chè xiào jīng shén fàng zòng   duàn wèi nián huá tōu xiē xìn rèn fāng chūn dōu guǎn   nán xūn   bié shì jiā fēng yuè
piān zhōu hòu   huí wàng chù gōng liáng níng yān shēn shì duàn yún líng luò   shēn xīn nán shuō diāo lán cùn   rěn guān zhù piāo liú quē jìn yān yān zǒng   gāo táng mèng   xiāng féng shí jié