楚歌十首(江陵时作)

唐代 元稹
楚人千万户,生死系时君。当璧便为嗣,贤愚安可分。 干戈长浩浩,篡乱亦纷纷。纵有明在下,区区何足云。 陶虞事已远,尼父独将明。潜穴龙无位,幽林兰自生。 楚王谋授邑,此意复中倾。未别子西语,纵来何所成。 平王渐昏惑,无极转承恩。子建犹相贰,伍奢安得存。 生居宫雉閟,死葬寝园尊。岂料奔吴士,鞭尸郢市门。 惧盈因邓曼,罢猎为樊姬。盛德留金石,清风鉴薄帷。 襄王忽妖梦,宋玉复淫辞。万事捐宫馆,空山云雨期。 宜僚南市住,未省食人恩。临难忽相感,解纷宁用言。 何如晋夷甫,坐占紫微垣。看著五胡乱,清谈空自尊。 谁恃王深宠,谁为楚上卿。包胥心独许,连夜哭秦兵。 千乘徒虚尔,一夫安可轻。殷勤聘名士,莫但倚方城。 梁业雄图尽,遗孙世运消。宣明徒有号,江汉不相朝。 碑碣高临路,松枝半作樵。唯馀开圣寺,犹学武皇妖。 江陵南北道,长有远人来。死别登舟去,生心上马回。 荣枯诚异日,今古尽同灰。巫峡朝云起,荆王安在哉。 三峡连天水,奔波万里来。风涛各自急,前后苦相推。 倒入黄牛漩,惊冲滟滪堆。古今流不尽,流去不曾回。 八荒同日月,万古共山川。生死既由命,兴衰还付天。 栖栖王粲赋,愤愤屈平篇。各自埋幽恨,江流终宛然。
chǔ rén qiān wàn   shēng shí jūn dāng biàn 便 wèi   xián ān fēn
gān zhǎng hào hào   cuàn luàn fēn fēn zòng yǒu míng zài xià   yún
táo shì yuǎn   jiāng míng qián xué lóng wèi   yōu lín lán shēng
chǔ wáng móu shòu   zhōng qīng wèi bié zi 西   zòng lái suǒ chéng
píng wáng jiàn hūn huò   zhuǎn chéng ēn zi jiàn yóu xiāng èr   shē ān cún
shēng gōng zhì   zàng qǐn yuán zūn liào bēn shì   biān shī yǐng shì mén
yíng yīn dèng màn   liè wèi fán shèng liú jīn shí   qīng fēng jiàn báo wéi
xiāng wáng yāo mèng   sòng yín wàn shì juān gōng guǎn   kōng shān yún
liáo nán shì zhù   wèi shěng shí rén ēn lín nàn xiāng gǎn   jiě fēn níng yòng yán
jìn   zuò zhàn wēi yuán kàn zhù luàn   qīng tán kōng zūn
shuí shì wáng shēn chǒng   shuí wèi chǔ shàng qīng bāo xīn   lián qín bīng
qiān shèng ěr   ān qīng yīn qín pìn míng shì   dàn fāng chéng
liáng xióng jǐn   sūn shì yùn xiāo xuān míng yǒu hào   jiāng hàn xiāng cháo
bēi jié gāo lín   sōng zhī bàn zuò qiáo wéi kāi shèng   yóu xué huáng yāo
jiāng líng nán běi dào   zhǎng yǒu yuǎn rén lái bié dēng zhōu   shēng xīn shàng huí
róng chéng   jīn jǐn tóng huī xiá zhāo yún   jīng wáng ān zài zāi
sān xiá lián tiān shuǐ   bēn wàn lái fēng tāo   qián hòu xiāng tuī
dào huáng niú xuán   jīng chōng yàn duī jīn liú jìn   liú céng huí
huāng tóng yuè   wàn gòng shān chuān shēng yóu mìng   xīng shuāi hái tiān
wáng càn   fèn fèn píng piān mái yōu hèn   jiāng liú zhōng wǎn rán