出伏后风雨顿凉有感三首 其一

宋代 张耒
秋风振秋晓,万境一凄清。幽草虫响息,高叶露华凝。 戢翼乌尚宿,引吭鸡屡鸣。淹留度华岁,怅然难为情。
qiū fēng zhèn qiū xiǎo   wàn jìng qīng yōu cǎo chóng xiǎng gāo   huá níng    
shàng 宿   yǐn háng míng yān liú huá suì chàng   rán nán wéi qíng