初发彭城有感寄子瞻

宋代 苏辙
秋晴卷流潦,古汴日向干。 扁舟久不解,畏此行路难。 此行亦不远,世故方如山。 我持一寸刃,巉绝何由刊。 念昔各年少,松筠閟南轩。 闭门书史丛,开口治乱根。 文章风云起,胸胆渤澥宽。 不知身安危,俯仰道所存。 横流一倾溃,万类争崩奔。 孔融汉儒者,本自轻曹瞒。 誓将贫贱身,一悟世俗昏。 岂意十年内,日夜增涛澜。 生民竟憔悴,游宦岂复安。 水深水益热,人知蹈忧患,甄丰且自叛,刘歆苟盘桓。 而况我与兄,饱食顾依然。 上愿天地仁,止此祸乱源。 岁月一徂逝,尚能反丘园。
qiū qíng juǎn liú liáo   biàn xiàng gàn  
piān zhōu jiǔ jiě   wèi xíng nán  
xíng yuǎn   shì fāng shān  
chí cùn rèn   chán jué yóu kān  
niàn nián shào   sōng yún nán xuān  
mén shū shǐ cóng   kāi kǒu zhì luàn gēn  
wén zhāng fēng yún   xiōng dǎn xiè kuān  
zhī shēn ān wēi   yǎng dào suǒ cún  
héng liú qīng kuì   wàn lèi zhēng bēng bēn  
kǒng róng hàn zhě   běn qīng cáo mán  
shì jiāng pín jiàn shēn   shì hūn  
shí nián nèi   zēng tāo lán  
shēng mín jìng qiáo cuì   yóu huàn ān  
shuǐ shēn shuǐ   rén zhī dǎo yōu huàn   zhēn fēng qiě pàn   liú xīn gǒu pán huán  
ér kuàng xiōng   bǎo shí rán  
shàng yuàn tiān rén   zhǐ huò luàn yuán  
suì yuè shì   shàng néng fǎn qiū yuán