初发桂林,有出岭之喜,但病余便觉登顿,至

宋代 范成大
桂林独宜人,无瘴古所传。 北客守炎官,恃此以泰然。 堂高惬宴坐,讼简容佳眠。 不计身落南,璇柄三回天。 今朝逐出岭,欢呼系行缠。 罝兔脱丰草,池鱼跃清渊。 那知多病身,久静翻怀安。 长风荡篮舆,帘箔飘以翾。 灵泉路吃蹶,仆夫告頳肩。 我亦头岑岑,中若磨蚁旋。 走投破驿宿,强饭不下咽。 兹事未渠央,万里蜀道难。 十年故倦游,况乃成华巅。 蚕老当作茧,不茧夫何言。
guì lín rén   zhàng suǒ chuán
běi shǒu yán guān   shì tài rán
táng gāo qiè yàn zuò   sòng jiǎn róng jiā mián
shēn luò nán   xuán bǐng sān huí tiān
jīn zhāo zhú chū lǐng   huān xíng chán
tuō fēng cǎo   chí yuè qīng yuān
zhī duō bìng shēn   jiǔ jìng fān huái 怀 ān
cháng fēng dàng lán   lián piāo xuān
líng quán chī juě   gào chēng jiān
tóu cén cén   zhōng ruò xuán
zǒu tóu 驿 宿   qiáng fàn xià yàn
shì wèi yāng   wàn shǔ dào nán
shí nián juàn yóu   kuàng nǎi chéng huá diān
cán lǎo dàng zuò jiǎn   jiǎn yán