初冬再至龙岩过崎滩闵竹之灾吊之

宋代 廖刚
凡木无端折大风,玉摧成竹救无从。我来急召邻翁语,为护春筠长箨龙。
fán duān zhé fēng   cuī chéng zhú jiù cóng lái zhào lín wēng   wèi chūn yún zhǎng tuò lóng