初冬夜坐忆桐城山行

宋代 梅尧臣
我昔吏桐乡,穷山使屡蹑。 路险独後来,心危常自怯。 下顾云容容,前溪未可涉。 半崖风飒然,惊鸟争堕叶。 修蔓不知名,丹实坼在荚。 林端野鼠飞,缘挽一何捷。 马行闻虎气,竖耳鼻息嗋。 遂投山家宿,骇汗衣尚浃。 归来抚童仆,前事语妻妾。 吾妻常有言,艰勤壮时业。 安慕终日间,笑媚看妇靥。 自是甘努力,於今无所慑。 老大官虽暇,失偶泪满睫。 书之空自知,城上鼓三叠。
tóng xiāng   qióng shān shǐ 使 niè  
xiǎn hòu lái   xīn wēi cháng qiè  
xià yún róng róng   qián wèi shè  
bàn fēng rán   jīng niǎo zhēng duò  
xiū màn zhī míng   dān shí chè zài jiá  
lín duān shǔ fēi   yuán wǎn jié  
xíng wén   shù ěr xié  
suì tóu shān jiā 宿   hài hàn shàng jiā  
guī lái tóng   qián shì qiè  
cháng yǒu yán   jiān qín zhuàng shí  
ān zhōng jiān   xiào mèi kàn  
shì gān   jīn suǒ shè  
lǎo guān suī xiá   shī ǒu lèi mǎn jié  
shū zhī kōng zhī   chéng shàng sān dié