初冬述怀时樊女南迁

唐代 王翰
北风吹大荒,晨霜陨群木。天宇淡寥寥,河水来汨汨。 候雁常悲鸣,蛰虫已跧伏。聿念远行者,衣敝逢岁暮。 况是羁累人,何以营水菽。愁来安用生,酸痛彻心骨。
běi fēng chuī huāng   chén shuāng yǔn qún tiān dàn liáo liáo   shuǐ lái
hòu yàn cháng bēi míng   zhé chóng quán niàn yuǎn xíng zhě   féng suì
kuàng shì lèi rén   yíng shuǐ shū chóu lái ān yòng shēng   suān tòng chè xīn