初冬述怀

唐代 王翰
东风作雪意,竹窗寒策策。老鸱向晨鸣,饥鼠当昼嚇。 不爨米瓶空,止饮酒樽侧。妻子色悽凉,吾心自安适。 前途有风雪,行路黑如漆。貂裘重不煖,素颜惨无质。 吾生抱大拙,默坐永朝日。鹤长与凫短,天性为至佚。 化工谅均平,守玄保真白。诵诗晤童子,或当发蒙密。
dōng fēng zuò xuě   zhú chuāng hán lǎo chī xiàng chén míng   shǔ dāng zhòu xià
cuàn píng kōng   zhǐ yǐn jiǔ zūn liáng   xīn ān shì
qián yǒu fēng xuě   xíng hēi diāo qiú zhòng nuǎn   yán cǎn zhì
shēng bào zhuō   zuò yǒng cháo zhǎng duǎn   tiān xìng wèi zhì
huà gōng liàng jūn píng   shǒu xuán bǎo zhēn bái sòng shī tóng   huò dāng mēng