初冬山居即事十首

宋代 吴芾
搔首寒窗下,荒山草树迷。 鸟声喧昼寂,雁阵接天低。 更欲开三径,终当把一犁。 此心非傲世,揣分合幽栖。
sāo shǒu hán chuāng xià   huāng shān cǎo shù
niǎo shēng xuān zhòu   yàn zhèn jiē tiān
gèng kāi sān jìng   zhōng dāng
xīn fēi ào shì   chuāi fēn yōu