出东门

唐代 孟郊
饿马骨亦耸,独驱出东门。少年一日程,衰叟十日奔。 寒景不我为,疾走落平原。眇默荒草行,恐惧夜魄翻。 一生自组织,千首大雅言。道路如抽蚕,宛转羁肠繁。
è 饿 sǒng   chū dōng mén shào nián chéng   shuāi sǒu shí bēn
hán jǐng wèi   zǒu luò píng yuán miǎo huāng cǎo xíng   kǒng fān
shēng zhī   qiān shǒu yán dào chōu cán   wǎn zhuǎn cháng fán