初冬绝句

宋代 陆游
道途冬暖衣裘省,村落年丰鼓吹喧。 下麦种荞无旷土,压桑接果有新园。
dào dōng nuǎn qiú shěng   cūn luò nián fēng chuī xuān  
xià mài zhǒng qiáo kuàng   sāng jiē guǒ yǒu xīn yuán