初冬见雪和鲍生

明代 李梦阳
密云初布暝,疏雨忽成花。气浅冰从薄,寒轻白自斜。 敝裘谁念汝,孤棹独思家。江上冥冥雁,春风迟去槎。
yún chū míng   shū chéng huā qiǎn bīng cóng báo hán   qīng bái xié    
qiú shuí niàn   zhào jiā jiāng shàng míng míng yàn chūn   fēng chí chá