初冬感怀二首

宋代 陆游
落叶扫还积,断鸿飞更鸣。 羸躯得霜健,老眼向书明。 水瘦河声壮,萁枯马力生。 竟为农父死,白首负功名。
luò sǎo hái   duàn hóng 鸿 fēi gèng míng  
léi shuāng jiàn   lǎo yǎn xiàng shū míng  
shuǐ shòu shēng zhuàng   shēng  
jìng wèi nóng   bái shǒu gōng míng