初冬风雨骤寒作短歌

宋代 陆游
东园日淡云容薄,纶巾朝暮阑干角。 北风动地万木号,不料一寒如此恶。 岂惟半夜雨打窗,便恐明朝雪平壑。 绿酒虽漓亦复醉,皁貂已弊犹堪著。 所嗟此身老益穷,蹭蹬无功上麟阁。 久从渔艇寄江湖,坐看胡尘暗幽朔。 万鞭枯胔愤未平,纛下老酋何足缚。 要及今年堕指寒,夜拥雕戈度穷漠。
dōng yuán dàn yún róng báo   guān jīn zhāo lán gān jiǎo  
běi fēng dòng wàn hào   liào hán è  
wéi bàn chuāng   biàn 便 kǒng míng cháo xuě píng  
绿 jiǔ suī zuì   zào diāo yóu kān zhù  
suǒ jiē shēn lǎo qióng   cèng dèng gōng shàng lín  
jiǔ cóng tǐng jiāng   zuò kàn chén àn yōu shuò  
wàn biān fèn wèi píng   dào xià lǎo qiú  
yào jīn nián duò zhǐ hán   yōng diāo qióng