初冬

宋代 陆游
志士逢秋已自伤,老人况复惜年光。 正看溪碓舂粳滑,又见山坡下麦忙。 桐落井床多槁叶,菊残衫袂尚余香。 读书有课真当勉,剩贮明膏伴夜长。
zhì shì féng qiū shāng   lǎo rén kuàng nián guāng  
zhèng kàn duì chōng jīng huá   yòu jiàn shān xià mài máng  
tóng luò jǐng chuáng duō gǎo   cán shān mèi shàng xiāng  
shū yǒu zhēn dāng miǎn   shèng zhù míng gāo bàn zhǎng