初到荣州

宋代 陆游
乱山缺处城楼呀,双旗萧萧晚吹笳。 烟深绿桂临绝壑,霜落残濑鸣寒沙。 废台已无隐士啸,遗宅上有高人家。 铃斋下榻约僧话,松阴枕石放吏衙。 杯羹最珍慈竹笋,缾水自养山姜花。 地炉堆兽炽石炭,瓦鼎号蚓煎秋茶。 少年远游无百里,一饥能使行天涯。 岂惟惯见蓬婆雪,直恐遂泛星河槎。 故巢肯作儿女恋,异境会向乡闾夸。 一杯径醉帻自堕,灯下发影看鬖花。
luàn shān quē chù chéng lóu ya   shuāng xiāo xiāo wǎn chuī jiā  
yān shēn 绿 guì lín jué   shuāng luò cán lài míng hán shā  
fèi tái yǐn shì xiào   zhái shàng yǒu gāo rén jiā  
líng zhāi xià yuē sēng huà   sōng yīn zhěn shí fàng  
bēi gēng zuì zhēn zhú sǔn   píng shuǐ yǎng shān jiāng huā  
duī shòu chì shí tàn   dǐng hào yǐn jiān qiū chá  
shào nián yuǎn yóu bǎi   néng shǐ 使 xíng tiān  
wéi guàn jiàn péng xuě   zhí kǒng suì fàn xīng chá  
cháo kěn zuò ér liàn   jìng huì xiàng xiāng kuā  
bēi jìng zuì duò   dēng xià yǐng kàn sān huā