初春欲散步畏寒而归

宋代 陆游
峭寒漠漠入重貂,酒力欺人凝不消。 春困苦多无处卖,客魂欲断倩谁招?一溪水浅梅枝瘦,四野云酣雪意骄。 欲到前村无奈嬾,却寻归路度西桥。
qiào hán zhòng diāo   jiǔ rén níng xiāo  
chūn kùn duō chǔ mài   hún duàn qiàn shuí zhāo   shuǐ qiǎn méi zhī shòu   yún hān xuě jiāo  
dào qián cūn nài lǎn   què xún guī 西 qiáo