初春闻顿修至丹霞

明代 释函是
抗别忽四龄,沈哀先后仆。高树失慈乌,终恨不成哭。 悬钵毁空中,悲辛怆幽独。岂无桃李蹊,行行念穷谷。 绻彼谷中人,茕茕夷骨肉。宁尔独无父,巽坎抗宵夙。 安乐矢同归,穷愁厌相逐。嗟今世上情,而我怀惭恧。 前路轻冬夏,离忧数往复。遥遥待归人,弹指未云促。 谁驻丹石昂,谷风摇春木。
kàng bié líng   shěn āi xiān hòu gāo shù shī   zhōng hèn chéng
xuán huǐ kōng zhōng   bēi xīn chuàng yōu táo   xíng xíng niàn qióng
quǎn zhōng rén   qióng qióng ròu níng ěr   xùn kǎn kàng xiāo
ān shǐ tóng guī   qióng chóu yàn xiāng zhú jiē jīn shì shàng qíng   ér huái 怀 cán
qián qīng dōng xià   yōu shù wǎng yáo yáo dài guī rén   tán zhǐ wèi yún
shuí zhù dān shí áng   fēng yáo chūn