初春书怀

宋代 陆游
愚公不解计安危,行尽人间恶路岐。 难似车登蛇退岭,险如舟过马当祠。 平生忧患常难测,送老安闲敢自期。 一事不成应有命,惟将知止报明时。
gōng jiě ān wēi   xíng jìn rén jiān è  
nán shì chē dēng shé tuì 退 lǐng   xiǎn zhōu guò dāng  
píng shēng yōu huàn cháng nán   sòng lǎo ān xián gǎn  
shì chéng yīng yǒu mìng   wéi jiāng zhī zhǐ bào míng shí