初春

宋代 陆游
漠漠春寒罢对棋,霏霏春雨却催诗。 梅花一树映疏竹,茅屋三间围短篱。 醉倒幸无官长骂,出游自有老人期。 年光满眼吾何憾,又近吴蚕浴种时。
chūn hán duì   fēi fēi chūn què cuī shī  
méi huā shù yìng shū zhú   máo sān jiān wéi duǎn  
zuì dào xìng guān zhǎng   chū yóu yǒu lǎo rén  
nián guāng mǎn yǎn hàn   yòu jìn cán zhǒng shí