初春

唐代 王质
痴云漠漠低压屋,雨意垂垂筛似粟。半夜春声到幽竹,方槽溜溜泻寒玉。 梦破檐牙声未乾,开门山色青攒攒。东君放步到篱脚,桃李稍稍敷春妍。 既雨即晴应更好,将及清明藉芳草。庙堂老手调阴阳,故应随意为雨旸。
chī yún   chuí chuí shāi shì bàn chūn shēng dào yōu zhú   fāng cáo liū liū xiè hán
mèng yán shēng wèi qián   kāi mén shān qīng zǎn zǎn dōng jūn fàng dào jiǎo   táo shāo shāo chūn yán
qíng yīng gèng hǎo   jiāng qīng míng fāng cǎo miào táng lǎo shǒu diào yīn yáng   yīng suí wèi yáng