初传有麓阳陈山人道易非常者忽见访小饮且谈卜筑汝宁之乐歌此赠之

明代 王世贞
六年不睹陈季方,数有消息传非常。总未骑鲸吸江汉,岂能乘月照屋梁。 天水尚书数行至,似云买田栖汝阳。使余忧结顿已解,毋那巷语仍蜩螗。 今年六月大剧热,支头白石弇山堂。松阴漏日时到地,忽有剥啄惊羲皇。 长须孟浪挟刺入,一老褦襶随踉跄。宛然河北病伧父,渐看渐识喜欲狂。 中厨已办暖竹叶,稚子尚欲施桃汤。寒暄咄咄仅数语,但道身在百不妨。 嗫嚅盘躄态如故,齧决卷波差更强。阿奴生计夸较可,低畴种秫陂鱼防。 深秋枳道梨枣柿,薄暮喧食鸡猪羊。方朔怕饥汝怕饱,何必揶揄燕市傍。 为汝屈指仍商量,无家莫问樊寿张。有社莫傍许子将,尚书大树足荫汝,岁寒秀色能青苍。 吴门处士多失职,鹢首如蚁趋钱唐。安能局蹐守一方,壶中酒尽长揖去,男儿得意即故乡。 呜呼,男儿得意即故乡。
liù nián chén fāng   shù yǒu xiāo xi chuán fēi cháng zǒng wèi jīng jiāng hàn   néng chéng yuè zhào liáng    
tiān shuǐ shàng shū shù xíng zhì   shì yún mǎi tián yáng shǐ 使 yōu jié dùn jiě   xiàng réng tiáo táng    
jīn nián liù yuè   zhī tóu bái shí yān shān táng sōng yīn lòu shí dào   yǒu zhuó jīng huáng    
cháng mèng làng xié   lǎo nài dài suí liàng qiàng wǎn rán běi bìng cāng jiàn   kàn jiàn shí kuáng    
zhōng chú bàn nuǎn zhú   zhì shàng shī táo tāng hán xuān duō duō jǐn shù dàn   dào shēn zài bǎi fáng    
niè pán tài   niè jué juǎn chà gèng qiáng ā shēng kuā jiào   chóu zhǒng shú bēi fáng    
shēn qiū zhǐ dào zǎo shì   xuān shí zhū yáng fāng shuò bǎo   yān shì bàng    
wèi zhǐ réng shāng liáng   jiā wèn fán shòu 寿 zhāng yǒu shè bàng jiāng shàng   shū shù yīn suì   hán xiù néng qīng cāng    
mén chǔ shì duō shī zhí   shǒu qián táng ān néng shǒu fāng   zhōng jiǔ jǐn cháng nán   ér xiāng    
  nán ér xiāng