出池藕花

宋代 黄庭坚
惜丝不肯织宫鞋,花月仙人谪下来。 河伯借泥封玉腕,风神翻浪沃香腮。 无房不许僧归宿,有盖尝令鹭自开。 何事冤他结青女,一朝收拾付尘灰。
kěn zhī gōng xié   huā yuè xiān rén zhé xià lai  
jiè fēng wàn   fēng shén fān làng xiāng sāi  
fáng sēng guī 宿   yǒu gài cháng lìng kāi  
shì yuān jié qīng   zhāo shōu shí chén huī