出城

宋代 刘敞
简服谢车马,逍遥理轻策。平原草树美,百里见秋色。 稍知人境殊,似与嚣尘隔。悠悠出岫云,杳杳归林翮。 烦肠宽郁纡,远相俱幽寂。孤烟起晴缥,去水照心白。 所期尚皋壤,生事视耕植。适野非昔贤,于焉如有获。
jiǎn xiè chē   xiāo yáo qīng píng yuán cǎo shù měi   bǎi jiàn qiū
shāo zhī rén jìng shū   shì xiāo chén yōu yōu chū xiù yún   yǎo yǎo guī lín
fán cháng kuān   yuǎn xiāng yōu yān qíng piāo   shuǐ zhào xīn bái
suǒ shàng gāo rǎng   shēng shì shì gēng zhí shì fēi xián   yān yǒu huò