出城

宋代 王安石
惯作野人多野兴,欲为时用少时材。 出城偶与沙尘背,转觉溪山入眼来。
guàn zuò rén duō xīng   wéi shí yòng shǎo shí cái
chū chéng ǒu shā chén bèi   zhuǎn jué shān yǎn lái