出郴

唐代 王昌龄
槠楠无冬春,柯叶连峰稠。阴壁下苍黑,烟含清江楼。 景开独沿曳,响答随兴酬。旦夕望吾友,如何迅孤舟。 叠沙积为岗,崩剥雨露幽。石脉尽横亘,潜潭何时流。 既见万古色,颇尽一物由。永与世人远,气还草木收。 盈缩理无馀,今往何必忧。郴土群山高,耆老如中州。 孰云议舛降,岂是娱宦游。阴火昔所伏,丹砂将尔谋。 昨临苏耽井,复向衡阳求。同疚来相依,脱身当有筹。 数月乃离居,风湍成阻脩。野人善竹器,童子能溪讴。 寒夜波荡漾,羁鸿去悠悠。
zhū nán dōng chūn   lián fēng chóu yīn xià cāng hēi   yān hán qīng jiāng lóu
jǐng kāi yán 沿   xiǎng suí xīng chóu dàn wàng yǒu   xùn zhōu
dié shā wèi gǎng   bēng bāo yōu shí mài jǐn héng gèn   qián tán shí liú
jiàn wàn   jǐn yóu yǒng shì rén yuǎn   hái cǎo shōu
yíng suō   jīn wǎng yōu chēn qún shān gāo   lǎo zhōng zhōu
shú yún chuǎn jiàng   shì huàn yóu yīn huǒ suǒ   dān shā jiāng ěr móu
zuó lín dān jǐng   xiàng héng yáng qiú tóng jiù lái xiāng   tuō shēn dāng yǒu chóu
shù yuè nǎi   fēng tuān chéng xiū rén shàn zhú   tóng néng ōu
hán dàng yàng   hóng 鸿 yōu yōu