除草诗

近现代 卢青山
除草,除草,午后太阳堕地烤,天上清风不可祷。捲袖屈腰双膝折,背有炭烙欲枯槁。 一草一拔步一移,所过汗渍土生潦。眼晕耳响头如斗,举头前绿连天渺。 草曰:“有言言于公,何罪见诛心迷蒙。不入田亩伤禾谷,不碍君行当路横; 岂莸有臭刺公鼻,或黄连之毒虎狼凶?恶者去之理当从,今我柔弱美且丰,纵欲加罪辞须雄”。 “今之理不与古同,腐朽之论子犹崇。使生自然山涧间,快饮天露吸潭泷; 子胡处此文明隙,厕身机器管道之丛中?人心不恭死无日,况子植物低仆僮。 工业革命数百载,溥天之下尽其封。不见地球为小囿,奇兽异种尽于弓? 文明破辟勇无敌,森林芥垒安可立。若剃刀之快斫微发,明日此球若颅髡然空。 子苟欲存请羽化,已无昆仑蓬岛与崆峒,须浮空立如飘鸿。 臭氧之层洞窟窿,闪闪射线织霓虹。毒侵癌袭蚀汝痈,即浮空立亦何庸,神仙之体一例衰龙钟。 劝子远觅外星人,太阳系外宇昏瞢,飞碟可驾光速冲。 把臂閒游星团云为宫,白鹿不骑骑彼彗星风。地球之民大誓訇,征服自然,宇宙囊笼。 航太远器,各国同工。核弹灭地球如灭一虱,岂不能载宇航船舱隙,光年迢迢来汝攻? 子安逃,路已穷。有躯体化灰,无坟墓可容,永古永古飘荡大黑无底之窈穹,其谁吊汝万年偶有太空垃圾路过汝身匆。 及此貌好色青葱,岂如死我五爪锋,掘坑盖土送子终”? 除汝草,悲我衷。
chú cǎo   chú cǎo   hòu tài yang duò kǎo   tiān shàng qīng fēng dǎo juǎn xiù yāo shuāng zhé   bèi yǒu tàn lào gǎo
cǎo   suǒ guò hàn shēng lǎo yǎn yùn ěr xiǎng tóu dòu   tóu qián 绿 lián tiān miǎo
cǎo yuē     :“ yǒu yán yán   gōng zuì jiàn zhū xīn méng tián shāng   ài jūn háng  
yóu yǒu chòu gōng   huò huáng lián zhī láng xiōng   è zhě zhī dāng cóng   jīn róu ruò měi qiě fēng   zòng jiā zuì xióng   ”。
  jīn zhī tóng   xiǔ zhī lùn zi yóu chóng shǐ 使 shēng rán shān jiàn jiān   kuài yǐn tiān tán lóng  
zi chù wén míng   shēn guǎn dào zhī cóng zhōng   rén xīn gōng   kuàng zi zhí tóng
gōng mìng shù bǎi zǎi   tiān zhī xià jǐn fēng jiàn qiú wèi xiǎo yòu   shòu zhǒng jǐn gōng  
wén míng yǒng   sēn lín jiè lěi ān ruò dāo zhī kuài zhuó wēi   míng qiú ruò kūn rán kōng
zi gǒu cún qǐng huà   kūn lún péng dǎo kōng tóng   kōng piāo hóng 鸿
chòu yǎng zhī céng dòng long 窿   shǎn shǎn shè xiàn 线 zhī hóng qīn ái shí yōng   kōng yōng   shén xiān zhī shuāi lóng zhōng
quàn zi yuǎn wài xīng rén   tài yang wài hūn méng   fēi dié jià guāng chōng
xián yóu xīng tuán yún wéi gōng   bái 鹿 huì xīng fēng qiú zhī mín shì hōng   zhēng rán   zhòu náng lóng
háng tài yuǎn   guó tóng gōng dàn miè qiú miè shī   néng zài háng chuán cāng   guāng nián tiáo tiáo lái gōng  
ān táo   qióng yǒu huà huī   fén róng   yǒng yǒng piāo dàng hēi zhī yǎo qióng   shuí diào wàn nián ǒu yǒu tài kōng guò shēn cōng
mào hào qīng cōng   zhǎo fēng   jué kēng gài sòng zi zhōng    
chú cǎo   bēi zhōng