除草二首 其一

宋代 刘敞
昔岁有壮气,耻事一室中。独愿埽万里,指麾走群雄。 少壮意更衰,弃书学老农。羁旅无田园,飘如野间蓬。 徘徊陈蔡间,呰窳见楚风。托足不期广,所存一亩宫。 秋草日芜没,荷锄事儿童。叹息念变化,古人颇固穷。
suì yǒu zhuàng   chǐ shì shì zhōng yuàn sào wàn   zhǐ huī zǒu qún xióng
shào zhuàng gèng shuāi   shū xué lǎo nóng tián yuán   piāo jiān péng
pái huái chén cài jiān   jiàn chǔ fēng tuō guǎng 广   suǒ cún gōng
qiū cǎo méi   chú shì er tóng tàn niàn biàn huà   rén qióng