除草二首 其二

宋代 刘敞
中庭不踰亩,百草何荒芜。绿叶间紫茎,薰莸互相渝。 所怜薄筋力,岂爱不埽除。贤者曾蒿莱,吾徒亦何如。 公侵藩垣出,蔓也自难图。下床值蛇蟒,依隐行郁纡。 至使蚊蚋多,不堪匝肌肤。古人遗我言,芳兰戒必锄。 努力蔑小惠,作诗感踌躇。
zhōng tíng   bǎi cǎo huāng 绿 jiān jīng   xūn yóu xiāng
suǒ lián báo jīn   ài sào chú xián zhě céng hāo lái  
gōng qīn fān yuán chū   màn nán xià chuáng zhí shé mǎng   yǐn xíng
zhì shǐ 使 wén ruì duō   kān rén yán   fāng lán jiè chú
miè xiǎo huì   zuò shī gǎn chóu chú