除草

唐代 杜甫
草有害于人,曾何生阻修。其毒甚蜂虿,其多弥道周。 清晨步前林,江色未散忧。芒刺在我眼,焉能待高秋。 霜露一沾凝,蕙叶亦难留。荷锄先童稚,日入仍讨求。 转致水中央,岂无双钓舟。顽根易滋蔓,敢使依旧丘。 自兹藩篱旷,更觉松竹幽。芟夷不可阙,疾恶信如雠。
cǎo yǒu hài rén   céng shēng xiū shén fēng chài   duō dào zhōu
qīng chén qián lín   jiāng wèi sàn yōu máng zài yǎn   yān néng dài gāo qiū
shuāng zhān níng   huì nán liú chú xiān tóng zhì   réng tǎo qiú
zhuǎn zhì shuǐ zhōng yāng   shuāng diào zhōu wán gēn màn   gǎn shǐ 使 jiù qiū
fān kuàng   gèng jué sōng zhú yōu shān quē   xìn chóu