初别子由

宋代 苏轼
我少知子由,天资和而清。 好学老益坚,表里渐融明。 岂独为吾弟,要是贤友生。 不见六七年,微言谁与赓。 常恐坦率性,放纵不自程。 会合亦何事,无言对空枰。 使人之意消,不善无由萌。 森然有六女,包裹布与荆。 无忧赖贤妇,藜藿等大烹。 使子得行意,青衫陋公卿。 明日无晨炊,倒床作雷鸣。 秋眠我东阁,夜听风雨声。 悬知不久别,妙理重细评。 昨日忽出门,孤舟转西城。 归来北堂上,古屋空峥嵘。 退食悮相従,入门中自惊。 南都信繁会,人事水火争。 念当闭阁坐,颓然寄聋盲。 妻子亦细事,文章固虚名。 会须扫白发,不复用黄精。
shǎo zhī zi yóu   tiān ér qīng  
hào xué lǎo jiān   biǎo jiàn róng míng  
wèi   yào shì xián yǒu shēng  
jiàn liù nián   wēi yán shuí gēng  
cháng kǒng tǎn shuài xìng   fàng zòng chéng  
huì shì   yán duì kōng píng  
shǐ 使 rén zhī xiāo   shàn yóu méng  
sēn rán yǒu liù   bāo guǒ jīng  
yōu lài xián   huò děng pēng  
shǐ 使 zi de xíng   qīng shān lòu gōng qīng  
míng chén chuī   dǎo chuáng zuò léi míng  
qiū mián dōng   tīng fēng shēng  
xuán zhī jiǔ bié   miào zhòng píng  
zuó chū mén   zhōu zhuǎn 西 chéng  
guī lái běi táng shàng   kōng zhēng róng  
tuì 退 shí xiāng cóng   mén zhōng jīng  
nán dōu xìn fán huì   rén shì shuǐ huǒ zhēng  
niàn dāng zuò   tuí rán lóng máng  
shì   wén zhāng míng  
huì sǎo bái   yòng huáng jīng