穿竹径度知还桥入文漪堂

明代 王世贞
遥冈织丛翠,导我穿羃历。鸟倦亦知还,况乃游人屐。 窈窕得平桥,夷犹坦缃席。相慰目已饱,相劳足初息。 有酒故可呼,无酒茗亦得。
yáo gāng zhī cóng cuì   dǎo chuān 穿 niǎo juàn zhī hái kuàng   nǎi yóu rén    
yǎo tiǎo píng qiáo   yóu tǎn xiāng xiāng wèi bǎo xiāng   láo chū    
yǒu jiǔ   jiǔ míng