楮庵真赞

宋代 释慧空
横楖栗据此座者,长芦夫跳灶之子,天衣怀的骨之孙。 抽一顾而瞎其正眼,用十无而诳彼后昆。说法则雷轰电激乎仰山之上,入灭则霜清月落乎连水之湄。 是谓楮庵和尚,而般阳老明提耳之师也。
héng zuò zhě   zhǎng tiào zào zhī   tiān huái 怀 de zhī sūn
chōu ér xiā zhèng yǎn   yòng shí ér kuáng hòu kūn shuō léi hōng diàn yǎng shān zhī shàng   miè shuāng qīng yuè luò lián shuǐ zhī méi
shì wèi chǔ ān shàng   ér bān yáng lǎo míng ěr zhī shī