穿西山之背度环玉亭出惜别门取归道

明代 王世贞
青虹跨高岭,雌霓隐其下。傍穿度窈窕,忽上得潇洒。 钓矶字忘鱼,亦复无钓者。万玉出素妆,微红露妖冶。 俄为出山路,使我恨眼踝。一步一回首,谁能遽成舍。
qīng hóng kuà gāo lǐng   yǐn xià bàng chuān 穿 yǎo tiǎo   shàng xiāo    
diào wàng   diào zhě wàn chū zhuāng wēi   hóng yāo    
é wèi chū shān   shǐ 使 hèn yǎn huái huí shǒu shuí   néng chéng shě