穿石

明代 袁宏道
溪上望穿石,攲悬如瓮子。石底望溪山,山山如镜里。 平平翠叠中,一峰夭矫起。淡与奇相值,幽艳忽无比。 鬼斧凿天真,刻意出新诡。一处幻玲珑,千崖灿花蕊。 虚空不受云,飞仙无停趾。唯有地籁风,终古来游止。 时时随落花,飘渡秦人水。
shàng wàng chuān 穿 shí   xuán wèng shí wàng shān shān   shān jìng    
píng píng cuì dié zhōng   fēng yāo jiǎo dàn xiāng zhí yōu   yàn    
guǐ záo tiān zhēn   chū xīn guǐ chù huàn líng lóng qiān   càn huā ruǐ    
kōng shòu yún   fēi xiān tíng zhǐ wéi yǒu lài fēng zhōng   lái yóu zhǐ    
shí shí suí luò huā   piāo qín rén shuǐ