穿林径

宋代 朱熹
屈曲上云端,似向崖阴断。行闻山鸟鸣,下与泉声乱。 去去不知疲,幽林自成玩。
shàng yún duān   shì xiàng yīn duàn xíng wén shān niǎo míng   xià quán shēng luàn
zhī   yōu lín chéng wán