传画美人戏成
美人颜色娇如花,鬒发光翳朝阳鸦。玉钗斜插翠眉蹙,岂亦有恨来天涯。
画工善画无穷意,故把双眸剪秋水。丹青幻出亦动人,况复嫣然能启齿。
年来居士心如灰,草户金锤击不开。纵教天女来相试,虚烦云雨下阳台。
měi
美
rén
人
yán
颜
sè
色
jiāo
娇
rú
如
huā
花
,
zhěn
鬒
fā
发
guāng
光
yì
翳
zhāo
朝
yáng
阳
yā
鸦
yù
。
chāi
玉
xié
钗
chā
斜
cuì
插
méi
翠
cù
眉
qǐ
蹙
,
yì
岂
yǒu
亦
hèn
有
lái
恨
tiān
来
yá
天
涯
。
huà
画
gōng
工
shàn
善
huà
画
wú
无
qióng
穷
yì
意
,
gù
故
bǎ
把
shuāng
双
móu
眸
jiǎn
剪
qiū
秋
shuǐ
水
dān
。
qīng
丹
huàn
青
chū
幻
yì
出
dòng
亦
rén
动
kuàng
人
,
fù
况
yān
复
rán
嫣
néng
然
qǐ
能
chǐ
启
齿
。
nián
年
lái
来
jū
居
shì
士
xīn
心
rú
如
huī
灰
,
cǎo
草
hù
户
jīn
金
chuí
锤
jī
击
bù
不
kāi
开
zòng
。
jiào
纵
tiān
教
nǚ
天
lái
女
xiāng
来
shì
相
xū
试
,
fán
虚
yún
烦
yǔ
云
xià
雨
yáng
下
tái
阳
台
。