船过砚石步

宋代 杨万里
雨中初厌蒻蓬遮,撑起蓬来景更佳。 岸上长松立如笔,波中寒影走成蛇。 忽看云外吐银镜,一点晨光射玉沙。 却出船头聊放目,远峰无数碧横斜。
zhōng chū yàn ruò péng zhē   chēng péng lái jǐng gèng jiā  
àn shàng cháng sōng   zhōng hán yǐng zǒu chéng shé  
kàn yún wài yín jìng   diǎn chén guāng shè shā  
què chū chuán tóu liáo fàng   yuǎn fēng shù héng xié